Muôn đời Dân Việt ghi công 
Sen làng man mác, non sông trường tồn.


Tháng Bảy về
tháng của những nỗi đau
Mắt mẹ mờ hơn – chỉ thấy một màu
Đen – Trắng – Vàng – Xanh vẫn là sắc Đỏ
Cả hai phía – Máu các con đều rỏ
Thấm tận cùng lòng đất mẹ bao la
Không phân biệt – đâu là địch – đâu là ta
Về với đất tất cả đều là cát bụi
Đã là lính chẳng cái chết nào có tội
Hải chiến Hoàng Sa ngã xuống Ngụy Văn Thà
Hay dáng đứng giữa đường băng Tân Sơn Nhất
Các anh chết để giữ từng tấc đất
Vì đất mẹ bốn ngàn năm – máu đỏ da vàng
 

Tháng Bảy về
người vợ vẫn chịu tang
Lòng quặn thắt vết thương luôn rỉ máu
Chăm mẹ, nuôi con, trời cao có thấu
Xay ló đêm đêm, giã gấu một mình*
Gồng mình lên gánh nặng chiến chinh
Rồi thảng thốt nhận ra
tóc đà đốm trắng
Chung mái nhà tranh đội mưa che nắng
Hai bà già bạc tóc – tựa vào nhau
 
Tháng Bảy về
tháng của những nỗi đau
Đất nước bốn ngàn năm
chẳng một ai muốn thế
Diệu vợi xa vời mắt tràn lệ ứa
Nỗi đau này chẳng của riêng ai
Nhang vẫn cháy và khói tỏa khắp nơi
Cầu người khuất được an nhiên siêu thoát
 
Tháng Bảy về hoa huệ thêm trắng muốt
Hương thơm nồng như xé ruột xé gan!
 
Thơ và ảnh: Nguyễn Quý Phong

* „ló“, „gấu“: lúa, gạo (tiếng miền Trung từ Thanh Hoá trở vào)

 


 

Go to top